Thứ Năm, 22 tháng 4, 2010

Hình ảnh xưa









Thật vui vì trang chúng ta được làm giàu thêm bằng một số hình ảnh cũ nữa trong kho tàng của lâm 4,những hình ảnh này do Bùi Văn Hấu gởi về,Gõ đỏ xin đăng lên để các bạn bình phẩm và xem trong hình chính xác là ai nhé.Cũng là một dịp để thử trí nhớ của chúng ta vậy(các bạn click vào ảnh để phóng lớn lên xem từng ảnh cho rõ).Vì tôn trọng tính chân thật cũng vì chưa có nhiều thời gian nên Gõ đỏ chưa kịp chỉnh sửa gì nhiều.Mong các bạn thông cảm...

Thứ Năm, 1 tháng 4, 2010

Thăm nhà Lan Hương






Theo lời mời của gia chủ nhân cuộc gặp ở nhà bạn Trạng,17 giờ chiều ngày thứ bảy 27/03/2010 chúng tôi đến thăm nhà Lan Hương,tại khu đô thị mới Phú Mỹ Hưng.Các bạn đến tham dự ăn tối và hát Kraoke thật vui cùng vợ chồng chủ nhà rất thân thiện và hiếu khách.Khách viếng tuy không đông đủ,gồm có vợ chồng H.Tuấn,vợ chồng Trạng,M.Tuấn ,Sinh, Nguyên và Khánh,nhưng chương trình hát với nhau rất sôi động nhờ sự dẫn dắt và cổ vũ quá nhiệt tình của chủ nhà,phu quân của Lan Hương,một người rất thích hát. Buổi tối ở PMH thật trong trẻo và tỉnh lặng vừa qua,để lại trong lòng bạn bè nhiều cảm xúc đẹp... Chúc vợ chồng Lan Hương và các bạn luôn có được niềm vui trong cuộc sống... Sau đây xin gởi đến các bạn vài hình ảnh về cuộc gặp.

Thứ Năm, 18 tháng 3, 2010

MỘT THỜI ĐỂ NHỚ


Trên diễn đàn Lambonforum , tôi nhận thấy chỉ một mình bạn Nguyên đem hết tâm huyết để vận động các bạn khác tham gia và cũng chỉ một mình bạn Nguyên viết bài với đủ mọi đề tài nhưng các bạn khác không hiểu gì lý do gì vẫn chưa tham gia .Tôi đề nghị chúng ta lấy chủ đề MỘT THỜI ĐỂ NHỚ để các bạn ghi lại những kỹ niệm của lớp Lâm 4 từ lúc chúng ta mới bước vào ngưỡng cửa trường Đại học Nông Nghiệp 4 ở 45 Đinh tiên Hoàng cho đến khi chúng ta chính thức mỗi người một ngã lao vào dòng xoáy của cuộc đời .

Riêng bài viết LỠ MỘT CHUYẾN XE của bạn Nguyên viết về tôi trong đó có những chi tiết chưa chính xác lắm về bệnh tình của tôi , nhưng dù sao tôi cũng rất cám ơn bạn Nguyên đã quan tâm đến bạn bè một cách thật chân tình .

Tôi đã qua một tuần hóa trị và bị hóa chất hành hạ đủ thứ (vì phản ứng phụ của thuốc ).Tuy nhiên với tôi đây không phải là lần đầu mà lần thứ 2 phải hóa trị và 2 lần phẩu thuật . Riết rồi cũng quen dần và cảm thấy chay lì .Tôi quan niệm Ở ĐÂU CÓ Ý CHÍ Ở ĐÓ CÓ CON ĐƯỜNG nên cứ bình thản chiến đấu thôi .
Những ngày này tôi cảm thấy thật ý nghĩa khi quyết định “dừng bước giang hồ” , bỏ hết mọi thứ ,tách ra khỏi dòng xoáy của đời thường để có thời gian đi tìm nguyên nhân cho căn bệnh hiện nay của mình, tìm thêm các phương pháp điều trị mới trong dân gian kết hợp với y học hiện đại để có được phương thức tối ưu trong cuộc chiến không cân sức với kẻ thù vô hình .Những kinh nghiệm tích lũy được sẽ giúp ích rất nhiều người khác khi gặp trường hợp như mình . Ngoài ra , sự tĩnh lặng trong tâm hồn còn giúp mình có thì giờ để suy gẫm chuyện thế thái nhân tình đã qua và nhớ lại những kỹ niệm trong quá khứ của một thời áo trắng , một thời để nhớ cho tất cả những ai đã từng là học trò .
Cuộc đời với những cặp phạm trù khó dung nạp nhau nhưng khó thể phân ly : sống –chết , buồn –vui , đau khổ-hạnh phúc , xấu –tốt…Đời là cõi tạm , ai cũng đi ra từ chiếc nôi và trở về với nấm mồ thì bận tâm làm gì nếu một ngày kia ta trở về với cát bụi.Điều quan trọng là ta đã làm gì có ý nghĩa trong cuôc sống chứ không phải kéo dài cuộc sống một cách vô nghĩa .
Tôi đang viết về căn bệnh của mình qua tùng giai đoạn trên blog :
http://kusylam4.blogspot.com Chỉ mới bắt đầu viết thôi , nếu các bạn muốn chia sẻ những đồng cảm thì cứ vào địa chỉ trên .
Riêng trong diễn đàn lambonforum tôi chỉ muốn viết về những kỹ niệm hiện về một cách lờ mờ , không liên tục , và đôi lúc lộn xộn , nhưng có xá gì điều đó khi những điều ta trãi lòng là những kỹ niệm đẹp không thể quên.

Đã gần 20 năm từ lúc ra trường , nay chợt nhớ đến cây đàn bỏ quên , những ngón tay như không còn muốn nghe sự bảo ban của cái đầu (vì tác dụng của thuốc hóa trị lên các dây thần kinh ) nhưng cuối cùng rồi cũng so dây nắn phiếm và như phản xạ ,tay cứ lướt trên phiếm đàn để đến với các nốt nhạc của bài TÌNH CA , ĐỒNG XANH , ĐI QUA VÙNG CỎ NON . Một khoảng trời mênh mang, bồng bềnh với bao kỹ niệm của những ngày mới bước chân vào ngưỡng cửa Đại học.

Nếu tôi nhớ không lầm thì từ năm thứ I lớp đã bắt đầu được điều lên cơ sở chính của Trường ở Thủ Đức để làm lao động xã hội chủ nghĩa, chủ yếu là dọn phân gà của trại chăn nuôi , làm vệ sinh chuồng trại . Tối đến , một nhóm bạn quây quần dưới trăng bên khu nhà tập thể để ca hát , bụng thì đói meo nhưng hát rất khí thế , đặc biệt hát nhiều lần nhất là bài TÌNH CA của Hoàng Việt .Trong nhóm lúc đó có Trạng ,Nguyên , Sinh ,Minh tuấn , Hoàng Tuấn là “hét” chủ chốt , các bạn khác phụ họa . Việc sinh hoạt hầu như cứ lặp lại mỗi buổi tối khi đã xong phần lao động xã hội chủ nghĩa .
Sau này dù có đang ở đâu , làm gì nhưng khi nghe bài TÌNH CA là tôi quên hết mọi thứ chỉ để nhớ về khung cảnh quen thuộc năm nào với tiếng vi vu theo gió của cành dương liễu , ánh trăng sáng vằng vặt , tiếng hát vang xa theo gió với những khuôn mặt thân quen chưa in dấu bụi trần.

Sau đó , hình như vẫn còn năm thứ I , lớp được điều lên Cát Lái để đào kênh hay mương gì đó , đại khái là tập làm quen với chân lắm tay bùn .Đối với các cô cậu ở Thành phố thì đây là công việc lạ và là một cực hình , nhưng đối với học trò nông dân như tôi thì chuyện này làm hằng ngày nên cũng không thấy gì lạ. Sau một ngày lao động vất vã nhưng thật vui , tối đến giữa đồng trống mênh mông , tối đen như mực , cả bọn lại quay quần bên bếp lửa để hát hò , vì chẳng còn trò nào hơn trò này .Đặc biệt lần này là bài ĐỒNG XANH , hình như là do Sinh khởi đầu bài này .Thấy nó thích hợp với phong cảnh lúc đó vì vậy nó nhanh chóng đi nhanh vào trí nhớ của mỗi người . Chúng ta thấy rõ cái gì hợp lý thì tồn tại chứ không phải cái gì tồn tại đều là hợp lý . Cũng giống như cảm xúc của bài TÌNH CA , khi nghe lại bài ĐỒNG XANH không riêng gì tôi mà tất cả các bạn đều nhớ đến những ngày lao động ở Cát Lái.

Như tôi nói lúc đầu , chúng ta cứ nhớ đâu viết đó , tập hợp nhiều cũng có có thể trở thành kỹ yếu của Lâm 4 . Hẹn các bạn ở bài viết sau nếu vẫn còn nhớ .
Kusy –Trạng

Thứ Tư, 10 tháng 3, 2010

Về một người lỡ xe


Có người nói , đời người là những chuyến xe,mình nghiệm thấy đúng.Chính xác hơn ,phải nói có thật nhiều những chuyến xe trong cả một đời người.Có những chuyến xe mang ý nghĩa định mệnh mà khi để lỡ nó, cuộc sống của con người bỗng rẽ sang một hướng khác.Mình cũng là người bị lỡ những chuyến xe như vậy,nên tới tận bây giờ, cuối con đường vẫn cứ bôn ba lận đận…Những chuyến xe đi về với những cuộc vui,khi lỡ chuyến ta chỉ cảm thấy buồn mà không chút hối tiếc.Nhưng những chuyến xe chở đầy tình nghĩa,người lỡ chuyến sao tránh khỏi cảm giác hối tiếc,trở trăn...
Mấy ngày nay,cứ có lúc rỗi,mình lại nghĩ về bạn Trạng và chuyến về Cao Lãnh thăm thầy Ký vừa qua .Chính bạn Trạng là người đề xuất chuyến thăm và rất tâm huyết với chuyến đi,nhưng cuối cùng chịu làm người lỡ chuyến.Mình chưa bao giờ nghĩ chuyến đi hôm mùng 8 tết lại không có bạn Trạng đi cùng.Mãi đến khi Hấu gọi sang đón bạn ấy ,mình mới tin là Trạng không cùng đi được.Một dấu hỏi lớn mọc ra trong đầu mình .Có lẽ bạn ấy gặp việc quan trọng bất khả kháng như trường hợp thầy Đồng chăng ?
Rồi mấy ngày tết bận rộn qua đi,dấu hỏi cứ để đó,rồi bỏ ngỏ,rồi phôi phai ,tiếp đó là công việc ào tới: hết đôn đáo ngoài trời lại bù đầu vào máy tính tới tận khuya.Chỉ kịp gọi điện hỏi thăm nhau đôi câu.”A lô.Nguyên hả ?tao hơi mệt,bị sốt mấy ngày sau tết.Tao tái khám ở Sing vừa về tới sân bay,hai tuần nữa lại bay qua bển.” . À ra vậy, mình bỗng hiểu ra cái lý do nghiệt ngã và nổi buồn của bạn khi lỡ chuyến về Cao lãnh thăm thầy…
“A lô Nguyên hả ?tình hình có thay đổi,tao sẽ qua Sing sớm hơn dự định!”Có một cái gì đó đường đột,bất trắc trong câu nói, có một cảm giác bất an trong ý nghĩ của mình lúc đó…Nhưng thêm một lần ,mình lại lỡ hẹn cùng với các bạn M Tuấn,Sinh để đến thăm bạn Trạng.Thêm lần nữa lỡ hẹn với Hấu…Mình hộc tốc đến thăm Trạng với mặt mày đầy bụi khói xe và đi trong vẻn vẹn một tiếng đồng hồ,vừa đủ để nghe vợ của bạn than:”Tôi ngăn ổng hoài không được,cứ bù khú tính toán làm ăn đâu trên mạng,thân mình mọc u trong phổi đau nhức không lo mà nghỉ ngơi.”.Mình khuyên bạn như nói với chính mình:”nhiều lúc cũng nên bỏ bớt việc đi để thời gian mà nghỉ ngơi thư giản chứ”.Nhưng bạn ơi,mình hiểu chứ,biết làm sao được,công việc lại chính là cuộc sống đó,nó cứ lôi mình đi và buộc mình phải sống,nếu không như vậy mình lại để lỡ tiếp những chuyến xe....
Giờ đây,bọn mình bên này lại nghĩ về bạn ở bên kia và biết rằng bạn đang phải trải qua những ngày đầy khó khăn để hoá trị những khối u gây đau nhức.Cầu mong mọi sự tốt lành ,quá trình điều trị tiến triển tốt đẹp,khả quan để bọn mình có dịp làm một chầu tao ngộ hoành tráng lúc gặp nhau.Và mình, chắc sẽ không để lỡ thêm một chuyến xe nào nữa đâu…
Saigon tối 10/03/2010
Một người bạn

Hình ảnh Thầy Đồng trong chuyến thăm thầy Ký






Ngày 28/02/2010 ,một số anh chị khoá 1,2 và 3s đã tháp tùng cùng thầy Đồng về thăm thầy Ký tại Cao lãnh (sau chuyến thăm của khoá 4s của chúng ta đúng 1 tuần).Những hình ảnh này do chị Bành Ngọc Tâm K3 s chụp được,bạn Tạ Hoàng Trung chuyển cho Nguyên ngay sau đó.Mời các bạn cùng xem nhé.

Thứ Tư, 24 tháng 2, 2010

Ghi chép về một chuyến hành hương tới Cao lãnh





















GẶP LẠI MÙA XUÂN

Măc dù khởi hành từ sớm trước 6 giờ sáng chủ nhật 21/02/2010 (Mùng 8 tết Canh Dần),nhưng mãi đến gần 11 giờ trưa,xe của đoàn chúng tôi mới đến được ngôi nhà nhỏ số 184 nằm khiêm tốn ở mặt tiền đường Thiên Hộ Dương,thị xã Cao Lãnh,tỉnh Đồng Tháp :ngôi nhà của vị giáo sư già,người thầy khả kính của các thầy của chúng tôi,một cây đại thụ trong rừng lâm nông nghiệp,giáo sư Lê Văn Ký.
Vẫn với dáng vẻ giản dị quen thuộc với bao lứa học trò từ hơn 40,50 năm trước trong áo sơ mi tay ngắn,quần piama mặc ở nhà,và mặc dù đã được báo trước,Thầy và cô vẫn không sao dấu hết được vẻ ngạc nhiên luống cuống trước sự xuất hiện hai thế hệ học trò tóc đều đã điểm hoa râm .Có cảm tưởng những món quà mừng tuổi và quà tết nhỏ bé của các học trò không đủ sức mang không khí mùa xuân về với gian phòng khách nhỏ hẹp,giản dị như đã hết hẳn hương vị tết, mặc dù ngoài kia mai vàng vẫn nở rộ trong tiết xuân..Gian nhà nhỏ không đủ chỗ chứa cho khách đến từ phương xa nên chúng con ngồi ngay trên bậc thềm nhà góp chuyện.Câu chuyện của tình thầy trò xưa cũ lại được khơi mở thật thân mật ,rộn ràng.Giữa những lời thăm hỏi tíu tít,tiếng cười rộn rã như còn trẻ thơ của đám học trò lứa tóc hoa râm,chúng tôi đọc thấy niềm xúc động rưng rưng trong khoé mắt hai mái đầu bạc trắng tuyết sương vẫn gọi nhau là thầy trò:Thầy Ký và Thầy Cải .
Như những kẻ tha hương trở về với bến cũ,bất chợt gặp lại chính mình trong cõi nhớ xa xăm,trong phút giây này thời gian như ngừng lặng,không còn ý nghĩa nữa,bởi lẽ thầy vẫn giữ vẻ ôn tồn đạo mạo như cách đây 30 năm trước,từ gương mặt, đến giọng nói vẫn gần gũi như thưở nào.Bỗng chúng con như thấy mình trẻ lại để nhớ như in hình ảnh thầy nhấc chiếc xe đạp vật bất ly thân quen thuộc lên cầu thang của tầng 3 giảng đường 45 Đinh Tiên Hoàng,khước từ mọi sự giúp sức của các học trò.Nhớ như in giọng nói quen thuộc, ấm áp với những mẫu chuyện dí dỏm” tiếu lâm”làm tan nhanh những mệt nhọc sau các tiết giảng .Chúng con mừng vì giờ đây, ở tuổi tròn 90, trí nhớ của thầy vẫn đặc biệt minh mẫn, đủ sức để bổ sung thêm một chữ “m”còn thiếu vào tên bằng tiếng Latin (Botanic name) trong một cuốn sách khoa học của một vị tiến sĩ,là học trò cũ của mình.
Nhưng thời gian thực sự không dừng lại. Đã 12 giờ đoàn chúng tôi mời thầy cô về khu nghỉ mát Gáo giồng cách nhà 15km.Bạn Lê Văn Nghiệp trang trọng mời thầy cô lên chiếc xe 4 chỗ và dẫn đoàn về khu nghỉ mát để dự tiệc chiêu đãi đã đặt trước.Có một nổi bồi hồi trắc ẩn trong lòng các học trò về một cảm giác thiếu vắng,cô đơn khi nghe thầy cô bảo rằng chưa từng một lần đặt chân đến khu nghỉ mát này, mặc dù khoảng cách chỉ là 15km (!?).Thầy và cô, hai mái đầu bạc trắng bước chậm rãi,thong dong giữa đám học trò cũ dường như có một chút gì đó reo vui ngỡ ngàng như bước chân những đứa trẻ thơ sắp vào một cuộc vui mới,thật sự làm chúng con chạnh lòng…Thầy ơi.

Tháp tùng thầy Hoàng Hữu Cải về Cao lãnh lần này do CSV lâm 4s chủ xướng,tiếc rằng thầy Phan Hoàng Đồng cuối cùng đã không tham dự được do việc bất khả kháng. Đoàn gồm:M Tuấn,Hấu,Sinh ,Nguyên,Thành ,Tâm,Khánh,Hoa,T Vân,Oanh,Hằng Lê,Nguyễn, và Nghiệp với vai trò cán bộ nằm vùng,một số bạn khác rất tiếc không kịp có mặt.Ngoài ra còn có sự tháp tùng của anh Cường lâm 3s làm cho đoàn thêm phần hoành tráng.
Bữa tiệc chiêu đãi của Nghiệp tại khu nghỉ mát Gáo giồng với cá lóc nướng trui và những món đặc sản vùng Đồng tháp như làm đậm thêm chất đồng quê mộc mạc cho những câu chuyện tiếu lâm thâm thuý bất hủ do thầy Ký kể cùng học trò.Hình ảnh thầy cô ngồi bên nhau thuỷ chung,hiền hoà,dung dị ,một lần nữa ghi khắc trong tâm thức học trò thêm một dấu ấn khó phai mờ bởi thời gian.Bọn học trò chúng tôi lại thật sự say trong tình thầy trò,tình bằng hữu đồng môn,trong lời ca tiếng đàn với những tiếng cười hào sảng,bên cạnh người thầy mà đức độ như cây cao bóng cả,toả mát giữa một miền quê yên lành.Ngoài xa kia,cánh đồng lúa chín vàng mênh mông đón gió reo, đang chờ mùa gặt mới….
Cuộc vui nào rồi cũng có lúc tàn,15 giờ chiều thầy và trò quyến luyến chia tay nhau trong bóng nắng đổ nghiêng nghiêng.Có một sự nuối tiếc về sự hữu hạn của thời gian mà tâm tư con người chưa cạn,còn đọng lại thành những giọt long lanh,lẩn khuất nơi khoé mắt thầy và trò sau mỗi cái bắt tay.Chia tay thầy cô lần này,chúng con băng khoăn tự hỏi liệu có còn diễm phúc gặp lại ….
Về Cao lãnh lần này,chúng con lại nhận thêm được từ thầy một bài học nữa để chiêm nghiệm về sự giũ bỏ. Đời người đâu chỉ có lo toan việc gặt hái,mà nhiều lúc cần phải biết giũ bỏ.Giũ bỏ thực tại cho ta cơ hội nhận lại những giá trị cao hơn thực tại,những giá trị nhân bản,giúp chúng ta khám phá chính mình và nhận ra chân giá trị của hạnh phúc mà chúng ta đang thụ hưởng. Đó đích thực là món quà mà chính cuộc sống đã hào phóng ban tặng cho mỗi chúng ta.
Xin tạm biệt thầy cô,tạm biệt Cao lãnh,tạm biệt một mùa xuân vừa đi qua….

Nhật ký hành trình về Cao lãnh

-8 giờ 30,đoàn ăn sáng tại Trung lương,khi vừa qua khỏi đường cao tốc.
-10 giờ 30 gặp Nghiệp chờ sẳn tại đầu đường QL 30 đi Cao lãnh,11 giờ đến nhà thầy Ký

-12 giờ trưa ,khởi hành đi KDL Gáo giồng,phải mất 4o phút sau mới đến nơi (15 km cho 40 phút)


-13 giờ 10,dùng tiệc tẩy trần tại nhà hàng thuộc khu DL.

-14 giờ 40 mời thầy cô cùng đoàn ra đài quan sát của khu DL


-15 giờ khởi hành về lại,nhưng kẹt xe mãi đến 19 giờ mới ghé lại nhà Nguyễn tại Bến lức dự chiêu đãi nhẹ bữa tối.Cảm ơn đức phu quân của Nguyễn đã chuẩn bị một bữa ăn nhẹ rất ngon để uỷ lạo cho đoàn.22 giờ tối mới đưa được thầy Cải đến nhà.
Thật là một chuyến đi đáng nhớ,một kỷ niệm thật đẹp với các thành viên của đoàn

Thứ Tư, 10 tháng 2, 2010

Thầy cô và học trò những năm 80 của thế kỷ 20


Thầy Lê Huỳnh thời trai trẻ đang nhận ly rượu từ tay thầy Thoan






Thầy Đồng,Thầy Thoan và Thầy Hiền

Cùng vui với học trò


Thầy Lê văn Mười khả kính nâng ly
rượu mừng từ bạn Thanh vân.




Thầy Huỳnh Kim Đảnh










Thầy Hoàng Hữu Cải và Thầy Nguyễn Trọng Thuỷ giữa các học trò



Thầy Phạm Tiến,nguyên chủ nhiệm khoa đứng phát biểu canh cô Lân Thầy Đồng và Thầy Sở.



Các Thầy Phan Hoàng Đồng,Châu Quang Hiền và Vương Hồng Hải tại tiệc mãn khoá của Sinh viên Lâm 4s-năm 1983




Lam 4s Album

Lam 4s Album
Đám cưới đầu tiên của khoá

Người theo dõi